Con số 80.000 tấm bằng giả không phải là một sự cố, đó là một quy trình sản xuất hàng loạt những kẻ tôi tớ có tì vết. Tại sao họ để bằng giả tràn lan? Vì một quan chức có hồ sơ sạch thì khó bảo, còn một kẻ leo cao bằng sự gian lận thì vĩnh viễn là „con nợ“ của kẻ nắm giữ danh sách đen. Đây là nghệ thuật trị quốc bằng sự tống tiền: ngoan ngoãn thì là „cán bộ ưu tú“, phản kháng thì bỗng chốc trở thành „đối tượng thoái hóa“ bị phanh phui để tế thần cho lò lửa.
Cái gọi là „đốt lò“ thực chất chỉ là màn thanh trừng phe phái đầy kịch tính, nơi các „phiếu miễn tử“ như bệnh án tâm thần hay huân chương gia tộc được chìa ra như những lá bùa hộ mệnh. Sự thật nghiệt ngã là tham nhũng không bao giờ chết, nó chỉ chuyển từ túi kẻ bị đào thải sang túi kẻ đang giữ củi.
Họ không cần người tài, họ cần những cỗ máy biết vâng lời và biết cách vơ vét để đóng phí bảo hiểm cho cái ghế của mình. Khi tri thức bị hóa giá thành công cụ nô dịch, thì bằng cấp chỉ còn là mảnh giấy gói ghém sự mục nát của một hệ thống đang tự ăn thịt chính mình. Liệu chúng ta đang được lãnh đạo bởi những trí tuệ thực thụ, hay bởi một binh đoàn „xác sống“ cầm bằng giả, vận hành một bộ máy được thiết kế để không bao giờ có chỗ cho sự tử tế?










