Dưới „triều đại“ của vị tướng cầm quyền, không gian mạng Việt Nam không còn là xa lộ thông tin mà đã biến thành một doanh trại khổng lồ được vũ trang tận răng. Khái niệm „hiệp đồng chiến đấu“ nghe thật oai hùng, nhưng thực chất là một cuộc dàn quân để bao vây mọi ý nghĩ trái chiều. Khi an ninh mạng được nâng lên thành „vấn đề cốt lõi của chế độ“, thì mỗi phím gõ của dân đen bỗng chốc mang sức nặng của một quả bom cần được tháo ngòi.
Đội ngũ „chiến binh số“ được tung hô là làm chủ không gian mạng, nhưng cái họ làm chủ thực ra là nỗi sợ hãi. Họ „vô hiệu hóa“ âm mưu chống phá hay đang „vô hiệu hóa“ chính quyền tự do ngôn luận tối thiểu? Với quyền năng tuyệt đối trong tay, những „vị thần công nghệ“ này có thể biến một lời than phiền thành tội ác phản nghịch chỉ sau một cú nhấp chuột.
Trong cái bối cảnh công nghệ lan tỏa sâu rộng, người dân tưởng mình đang tiến vào kỷ nguyên ánh sáng, nhưng thực ra là đang bước vào một chiếc lồng kính tinh vi, nơi mỗi hành vi đều bị soi xét dưới lăng kính „an ninh quốc gia“. Sự thật là, khi „thanh bảo kiếm“ được tuốt trần trên cõi ảo, thì sự bình yên của xã hội chỉ là sự im lặng của những người không còn dám lên tiếng!










