Trong khi những tiếng loa tuyên truyền vẫn rả rích về „thành tựu đối ngoại rực rỡ“, thì ngoài kia, Biển Đông đang dậy sóng theo cách tàn khốc nhất. Từ tháng 9/2025 đến nay, việc Trung Quốc ngang nhiên quân sự hóa Đá Hải Sâm, biến một thực thể tranh chấp thành pháo đài kiên cố nhất khu vực, không chỉ là một hành động xâm lược thực địa mà còn là một cái tát trời giáng vào mặt những kẻ đang nắm quyền điều hành đất nước tại Hà Nội. Cách Đà Nẵng chỉ 216 hải lý, một họng súng khổng lồ đã hình thành, nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng chết chóc, một sự nhu nhược được bọc trong lớp vỏ „kiềm chế chiến lược“.
Sự yếu kém của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCS VN) chưa bao giờ bộc lộ rõ rệt và đáng nhục nhã như lúc này. Người ta tự hỏi, những tấm bằng lý luận chính trị cao cấp, những bài giảng về „lòng yêu nước nồng nàn“ đã đi đâu khi chủ quyền quốc gia bị băm vằn ngay trước mắt? Phải chăng bản lĩnh của những người đứng đầu chỉ được dùng để trấn áp dân lành, còn trước ngoại bang thì bỗng chốc trở nên run rẩy?
Điểm nhấn đen tối nhất trong bức tranh ngoại giao quỳ gối này chính là sự kiện 32 văn kiện hợp tác mà Tổng bí thư Tô Lâm đã ký kết trong chuyến thăm Trung Quốc. Dưới danh nghĩa „làm sâu sắc hơn nữa quan hệ đối tác chiến lược toàn diện“, 32 tờ giấy ấy thực chất là những sợi dây thừng tự trói, là sự cam kết trung thành đổi lấy sự ổn định chính trị cho đảng phái.
Lập luận về „tình hữu nghị bốn tốt“ hay „mười sáu chữ vàng“ giờ đây không khác gì một trò đùa rẻ rúng. Làm sao có thể gọi là bạn khi kẻ đó đang chĩa tên lửa vào cửa ngõ nhà mình? Sự yếu kém của bộ máy lãnh đạo nằm ở chỗ họ không dám nhìn thẳng vào sự thật, hoặc tệ hơn, họ biết nhưng cố tình lờ đi để bảo vệ cái ghế quyền lực. Họ tin rằng bằng cách ký kết thêm nhiều văn kiện, bằng cách thể hiện sự phục tùng, họ sẽ nhận được sự khoan dung từ phía Bắc Kinh. Đây là một sai lầm lịch sử mang tính chí tử. Lịch sử đã chứng minh, sự thỏa hiệp với kẻ bành trướng chỉ dẫn đến một kết cục duy nhất: Mất đất, mất biển và mất luôn cả danh dự dân tộc.
Quyền lực hiện nay đã tập trung tuyệt đối vào tay một cá nhân và một phe phái, nhưng quyền lực ấy dường như chỉ mạnh mẽ khi dùng để củng cố vây cánh, thăng hàm đại tá, thượng tá tại quê nhà Hưng Yên. Còn khi đối diện với tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc, nó bỗng chốc trở nên bạc nhược. Nếu 32 văn kiện kia không thể ngăn được một chiếc tàu cuốc của Trung Quốc, thì chúng chẳng khác gì những mảnh giấy lộn. Nếu sự lãnh đạo của Đảng không thể bảo vệ được từng tấc đất, sải biển mà cha ông đã đổ máu giữ gìn, thì sự lãnh đạo đó đã mất đi tính chính danh. Đã đến lúc phải xé bỏ tấm mặt nạ hữu nghị giả tạo để đối diện với sự thật trần trụi: Chúng ta đang bị xâm lược, và những người cầm lái đang chọn cách đứng nhìn trong im lặng đồng lõa!
Hoài Thương – Thoibao.de










