Nếu có một giải thưởng cho ngành nghề khiến người dân „đau tim“ nhất mỗi khi chạm mắt, chắc chắn vị trí quán quân không thể thoát khỏi tay Cảnh sát Giao thông. Thật châm biếm khi những người mang sắc phục vàng—màu của ánh sáng và hy vọng—lại trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng trên mọi cung đường từ thành thị đến nông thôn.
Tại sao một ngành nghề cao quý, giữ gìn trật tự an toàn lại bị ghét bỏ đến thế? Câu trả lời nằm ở sự biến tướng của quyền lực. Thay vì hướng dẫn, giúp đỡ, hình ảnh phổ biến nhất trong tâm trí dân chúng lại là những màn „vồ“ xe đầy kịch tính và những cuộc thương lượng „nhanh gọn“ dưới gầm bàn. Cái gọi là „biên bản“ bỗng chốc trở nên xa xỉ khi „bánh mì“ và „tờ rơi“ trở thành ngôn ngữ chung duy nhất.
Sự đả kích cay nghiệt nhất chính là niềm tin đã mất. Khi người dân nhìn vào một chiến sĩ đang đứng dưới nắng nóng, thay vì cảm thông, họ lại tự hỏi: „Hôm nay định thu hoạch bao nhiêu?“. Thật xót xa cho những người làm việc tử tế bị cuốn phăng bởi dòng xoáy tiêu cực của một hệ thống đã quá quen với việc „làm luật“ hơn là thượng tôn pháp luật.










