Chúng ta đang chứng kiến một vở kịch nực cười mang tên „bảo hiểm trách nhiệm dân sự“. Mỗi năm, hàng chục triệu người dân phải còng lưng nộp tiền cho các doanh nghiệp bảo hiểm chỉ để đổi lấy một tờ giấy lộn đúng nghĩa. Gọi là „bảo vệ“, nhưng thực chất đây là một cuộc cưỡng bức kinh tế trắng trợn. Tại sao một thứ sản phẩm có tỷ lệ bồi thường thấp kỷ lục, bị cả xã hội lên án, lại vẫn chễm chệ tồn tại trong luật? Câu trả lời chỉ có thể nằm ở những cú bắt tay ngầm dưới gầm bàn, nơi lợi nhuận khổng lồ được chia chác trên sự phiền hà của người lao động.
Các gã khổng lồ bảo hiểm đã dựng lên một „mê cung giấy tờ“ hoàn hảo. Họ biết thừa rằng với vài triệu đồng tiền đền bù, chẳng ai đủ kiên nhẫn để đi xin hàng chục loại chữ ký, biên bản từ công an đến giám định. Đó không phải là sự yếu kém, đó là một chiến lược chủ đích: Làm khó để dân tự bỏ cuộc, từ đó biến tiền phí thành lợi nhuận ròng túi của đại gia. Cảnh sát giao thông, thay vì giữ gìn trật tự, bỗng nhiên trở thành đội ngũ „tiếp thị“ đắc lực nhất khi sự sợ hãi bị xử phạt là lý do duy nhất để người dân mua tờ giấy ấy.
Đã đến lúc phải lột trần sự thật: Đây không phải là nhân văn, đây là một cơ chế hút máu. Khi lợi ích nhóm đã ăn sâu vào chính sách, thì những lời kêu cứu của người dân hay kiến nghị của VCCI chỉ như nước đổ lá khoai. Một đất nước văn minh không thể cưỡng ép dân nộp tiền cho doanh nghiệp tư nhân mà không đem lại giá trị thực tế. Đừng dùng luật pháp để làm bình phong cho những nhóm lợi ích trục lợi, hãy trả lại quyền tự quyết cho túi tiền của nhân dân trước khi niềm tin hoàn toàn cạn kiệt!










