Sáng 26/8, tại cuộc gặp các cán bộ thuộc diện Ban Bí thư quản lý, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh, quy hoạch cán bộ là quá trình chuẩn bị, rèn luyện, và sàng lọc, không phải việc chuẩn bị sẵn một “chiếc ghế” cho ai đó.
Ông Tô Lâm cũng yêu cầu quy hoạch phải động, mở nhưng không tùy tiện, không hạ chuẩn, cũng như “cơ cấu không được thay thế tiêu chuẩn”. Phải chịu sự kiểm chứng bằng công việc thực tế, không để quan hệ, lợi ích nhóm cục bộ chi phối việc lựa chọn.
Thông điệp này ngay lập tức đặt ra một câu hỏi không dễ trả lời, đó là, nếu như vậy, những trường hợp cán bộ có mối quan hệ “đồng hương” hay cũng ngành với các lãnh đạo chủ chốt có được ưu tiên trong việc bổ nhiệm hay không?
Cần nói rõ, cùng quê về mặt nguyên tắc không đồng nghĩa với được ưu ái, và việc bổ nhiệm một cán bộ cấp cao vẫn phải dựa trên hồ sơ nhân sự, tiêu chuẩn chức danh, quá trình công tác và quy trình bổ nhiệm cụ thể.
Nhưng, chính vì người đứng đầu Đảng đặt vấn đề “không để quan hệ” chi phối công tác cán bộ, đã khiến cho công luận có lý do để đòi hỏi sự minh bạch đối với rất nhiều trường hợp đồng hương Hưng Yên, đã và đang tạo ra nghi ngờ lớn về quan hệ cá nhân hoặc lợi ích nhóm.
Vì vậy, phép thử không nằm ở lời khẳng định “không chuẩn bị ghế” của ông Tô Lâm, mà ở chỗ phải chứng minh cụ thể điều đó trong từng quyết định nhân sự.
Nếu một cán bộ được bổ nhiệm, mà công luận luôn đặt câu hỏi đầu tiên là: “người này quê ở đâu?”, thay vì “họ có đáp ứng tiêu chuẩn, và quy trình lựa chọn có minh bạch hay không?” là vấn đề hết sức nguy hiểm.
Khi những câu hỏi ấy được trả lời bằng hồ sơ và kết quả công việc cụ thể mang tính thuyết phục thì các nghi ngờ sẽ được giải tỏa.
Còn nếu không, khoảng cách giữa chủ trương và cảm nhận của xã hội về công tác cán bộ của người đứng đầu Đảng CSVN sẽ vẫn là một vấn đề gây bức xúc cho công luận.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










