Sân bay được triển khai thần tốc, nhưng có một cuộc “chạy đua” khác mà người dân cũng phải tham gia: chạy đi tìm nhà. Hàng nghìn hộ dân tại Gia Bình, Lương Tài, Nhân Thắng và các khu vực liên quan phải gấp rút thanh lý tài sản, chuẩn bị bàn giao mặt bằng trong thời gian ngắn. Còn nơi ở mới? Xin lỗi, đó lại là một bài toán mà mỗi gia đình phải tự xoay xở. Một dự án có thể vẽ trên bản đồ chỉ trong vài nét, nhưng một mái nhà đâu thể mọc lên bằng vài quyết định hành chính.
Trớ trêu hơn, khi hàng nghìn người cùng lúc đi tìm chỗ ở, giá thuê nhà lập tức leo thang. Những căn nhà trước đây chỉ vài triệu đồng nay có thể bị đẩy lên 8-10 triệu đồng. Người dân vừa mất nhà, vừa phải đối mặt với giá thuê tăng vọt, trong khi thời hạn bàn giao mặt bằng ngày càng đến gần. Dự án có thể tính bằng tiến độ, nhưng cuộc sống của người dân lại tính bằng từng đồng tiền. “Thần tốc” với chính quyền có thể là thành tích, nhưng với người phải rời khỏi nơi mình sống, đó có thể là một cuộc chạy trốn không kịp thở.
Phát triển hạ tầng không phải điều đáng phản đối. Câu hỏi nằm ở chỗ: ai trả giá cho tốc độ ấy? Nếu sân bay cần mặt bằng gấp, người dân cũng cần một nơi ở tử tế để bắt đầu lại. Nếu tiến độ dự án được đặt lên hàng đầu còn sinh kế, chỗ ở và khả năng thích nghi của hàng nghìn gia đình bị đẩy xuống hàng sau, thì “thần tốc” liệu có còn là một từ đáng tự hào? Hay đó chỉ là cách nói đẹp cho một thực tế rất đắng: dự án đã có đường băng, còn người dân vẫn đang chạy tìm một mái nhà.









