Hà Nội yêu cầu các doanh nghiệp vận tải công nghệ như Grab, Be, Green SM và các đơn vị liên quan rà soát, thống kê số phương tiện đang hoạt động. Về nguyên tắc, thống kê phương tiện là công cụ quản lý bình thường, thậm chí cần thiết để cơ quan chức năng nắm được quy mô thị trường. Nhưng người dân có lý do để hỏi: đếm xong rồi sao? Bởi điều đáng quan tâm không nằm ở con số, mà ở chính sách sẽ được áp dụng sau khi có con số ấy.
Nếu thống kê chỉ nhằm quản lý an toàn giao thông, minh bạch dữ liệu và bảo vệ quyền lợi tài xế, hành khách thì chẳng có gì phải lo. Nhưng nếu phía sau bảng thống kê là thêm giấy phép, thêm điều kiện, thêm thủ tục, thêm khoản phí, thì người chịu tác động đầu tiên rất có thể lại là những tài xế chạy xe để kiếm sống từng ngày. Châm biếm một chút: hôm nay đếm xe, ngày mai đếm giấy phép, ngày kia đếm xem túi tài xế còn bao nhiêu tiền?
Vì vậy, điều Hà Nội cần làm rõ không phải chỉ là “có bao nhiêu xe”, mà là thống kê để phục vụ mục tiêu gì, dữ liệu được sử dụng ra sao và có phát sinh thêm nghĩa vụ cho tài xế hay doanh nghiệp hay không. Quản lý nhà nước không nên biến dữ liệu thành cái cớ để dựng thêm rào chắn. Với hàng vạn người đang sống nhờ nền kinh tế công nghệ, một chính sách tốt phải giúp họ làm ăn minh bạch và thuận lợi hơn — chứ không phải biến mỗi cuốc xe thành một cuộc chạy đua với thủ tục hành chính.










