Một kịch bản hài kịch đen vừa chính thức được công chiếu từ ngày 1/7/2026, khi một hành động vô hại như nhấn nút chia sẻ hay trích dẫn một câu báo mạng bỗng chốc có giá đắt đỏ lên tới 30 triệu đồng. Nghị định 174/2026 ra đời với những quy định mập mờ đến mức ngay cả các luật sư và nhà báo cũng phải gãi đầu băn khoăn đâu là ranh giới của sự „phạm tội“.
Thật châm biếm thay, giữa thời đại bùng nổ thông tin quốc tế, người dân Việt Nam lại phải rỉ tai nhau chặn các trang báo quốc doanh, tuyệt giao với nút „share“ để không bị mất tiền oan cho ngân sách. Khi việc lan tỏa tin tức — vốn là mục đích sống còn của báo chí — lại biến thành cái bẫy thu phạt béo bở, người ta có quyền hoài nghi về động cơ thực sự đằng sau điều luật này.
Phải chăng thay vì nâng cao dân trí, mục tiêu tối thượng giờ đây là dựng lên những trạm thu phí vô hình trên không gian mạng? Một chính sách được ban hành theo kiểu đánh đố, đẩy hàng triệu người dùng mạng xã hội vào nỗi sợ hãi mơ hồ, suy cho cùng chỉ chứng minh một sự thật: dưới sự quản lý độc đoán, ngay cả quyền được đọc và chia sẻ một cách bình thường cũng trở thành một thứ đặc quyền xa xỉ đầy rủi ro.










