Người dân đi làm sổ đỏ, sổ hồng nhiều khi phải mòn dép qua hết cửa này đến phòng kia. Hồ sơ bổ sung lần một chưa đủ, lần hai lại thiếu giấy xác nhận, lần ba tiếp tục chờ “xem xét”. Có người chờ vài năm vẫn chưa thấy giấy đâu, trong khi tiền thuế, phí và đủ loại thủ tục thì không thiếu một đồng. Dân muốn hợp thức hóa quyền sở hữu tài sản của mình khó như leo núi, còn mỗi lần hỏi tiến độ thì chỉ nhận được những cái hẹn kéo dài vô tận.

Nhưng lạ thay, khi cần cưỡng chế, giải tỏa hay thu hồi đất thì bộ máy lại hoạt động thần tốc đến kinh ngạc. Thông báo xuống, lực lượng tới, máy xúc vào cuộc nhanh đến mức nhiều hộ dân còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Hơn 200 ngàn hộ dân ở Hà Nội bị ảnh hưởng mà tốc độ triển khai khiến người ta phải đặt câu hỏi: hóa ra hệ thống không hề chậm, chỉ là sự nhanh nhạy ấy hiếm khi đứng về phía người dân.
Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của dân thì bị ngâm hàng năm trời với lý do “quy trình”, nhưng khi thu hồi đất thì quy trình bỗng trơn tru lạ thường. Dân xin thì chậm, nhà nước lấy thì nhanh. Đó mới là điều khiến nhiều người cay đắng nhất. Người dân không phản đối phát triển đô thị hay quy hoạch. Điều họ phẫn nộ là cảm giác quyền lợi của mình luôn đứng cuối cùng. Khi cần bảo vệ dân thì thủ tục rườm rà như mê cung, còn khi cần lấy đất thì mọi thứ lại vận hành chính xác như đồng hồ.










