Một hiện tượng tâm lý đám đông đầy châm biếm đang diễn ra trên khắp các mặt báo và sân khấu nghệ thuật: từ những ca sĩ vô danh đến các cây bút truyền thông bỗng dưng đồng loạt cất cao bài ca ca ngợi, tìm mọi cách để gắn tên tuổi mình với hai chữ „gia tộc“! Người ta thấy những chương trình hòa nhạc, những giải thưởng vinh danh xuất hiện dày đặc, vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về sự thành đạt của một dòng họ lớn.

Trớ trêu thay, cái thói sùng bái và vuốt ve quyền lực ấy không xuất phát từ giá trị tự nhiên, mà dường như là một chiến thuật sinh tồn, một cách „thấy sang bắt quàng làm họ“ để tìm kiếm sự an toàn và thăng tiến trong xã hội.
Sự thật phũ phàng sau những lời tán dương hoa mỹ chính là sự dịch chuyển mạnh mẽ của cán cân quyền lực. Khi thể chế nhất thể hóa được xác lập, một trung tâm ảnh hưởng tuyệt đối hình thành, khiến cả hệ thống từ trung ương đến địa phương phải tự điều chỉnh để thích nghi. Những tiếng ca tụng không còn là sự kính trọng đơn thuần, mà đã trở thành công cụ chính trị và kinh tế của những kẻ cơ hội, muốn dựa hơi „bóng lớn“ để trải đường cho tương lai. Sự tập trung quyền lực cao độ có thể mang lại sự ổn định bề mặt, nhưng làn sóng suy tôn mù quáng này lại là lời cảnh tỉnh về một tư duy phong kiến đang cố tình núp bóng dưới lớp sơn hiện đại!










