Thật là một nghịch lý chua chát: Khi những đường băng hiện đại của ACV hứa hẹn đưa Cà Mau bay cao, thì dưới chân công trình, những con cá chình, cá bống tượng – mồ hôi nước mắt của người dân – lại „bay màu“ hàng loạt. Nước nhiễm mặn từ công trường đổ ra kênh rạch như một loại „thuốc độc“ hành chính, bức tử sinh kế của hàng trăm hộ dân.
Người ta hô hào phát triển, nhưng dường như cái giá của sự phát triển này lại được đổ hết lên vai những người nông dân chân lấm tay bùn. Họ mang cả xác cá chết, cả những hy vọng đã khô héo đến cuộc họp như một bằng chứng đanh thép cho sự tắc trách nhân danh công nghiệp hóa.
Chúng ta đang chứng kiến một màn kịch „đổi đời“ đầy mỉa mai, nơi lợi nhuận tỷ đô của những đại dự án sân bay được đánh đổi bằng sự khánh kiệt của các ao nuôi. Yêu cầu bồi thường của lãnh đạo tỉnh Cà Mau là một hành động công lý muộn màng, nhưng liệu ACV có chịu nhìn nhận đây là một trách nhiệm pháp lý thay vì ban phát những khoản „hỗ trợ“ nhỏ giọt như làm từ thiện? Đất đã nhiễm mặn, lúa đã chết, cá đã phơi bụng; đó không chỉ là thiệt hại kinh tế, đó là sự tàn phá môi trường không thể phục hồi trong ngắn hạn. Đừng để tiếng động cơ máy bay lấn át tiếng kêu cứu của những mảnh đời đang đứng bên bờ vực phá sản vì cái gọi là „ưu tiên hạ tầng“!










