Kỷ nguyên „lúa lép ngẩng đầu“ và nền văn nghệ nịnh hót.

Việc nhạc sĩ Châu Đăng Khoa phải vội vã sửa lời ca khúc “Người Việt mình thương nhau” ngay trước giờ diễn tối 28/4 đã bóc trần một nền nghệ thuật nịnh hót đến mức phi lý trí. Câu hát gốc “lúa chín cao nhưng chẳng hề cúi đầu” không chỉ đi ngược quy luật tự nhiên, còn là sự xúc phạm đạo lý khiêm nhường của cha ông, trong khi “chỉ có lúa lép mới ngẩng đầu”.

Đáng xấu hổ hơn, sự kệch cỡm này lại được Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương thẩm định, phê duyệt là “phù hợp tư tưởng”.

Việc sửa lỗi phút chót từ „lúa chín“ thành „bão giông“ chỉ là màn chữa cháy vụng về khi bị dư luận vạch trần bản chất „nhạc nịnh“. Cũng cần phải nói thêm, kể từ khi có “kỷ nguyên mới”, dân ta bị cưỡng ép phải chứng kiến thể loại “nhạc Nịnh” lên ngôi. Nào là “Hưng Yên bay lên”, “Thưa Đảng”, “Bác Tôi”…

Nếu như quan chức không tham danh hám nịnh, thì các thể loại “nịnh thần” này có còn đất diễn, đất sống?

https://www.facebook.com/share/p/14fh4YAshzT/