Sáng 7/4, chiếc ghế Chủ tịch nước được Quốc hội bầu với tốc độ gần như chớp mắt. Dân không bất ngờ với kết quả 100%, bởi mọi thứ đã được quyết định từ trước đó rất lâu. Quốc hội chỉ làm nốt phần việc cuối cùng là hợp thức hóa một kết quả đã được sắp đặt.
Những lời đồn đoán suốt nhiều tháng qua giờ trở thành hiện thực. Chiếc ghế này chưa bao giờ là cuộc cạnh tranh, mà chỉ là một điểm đến đã định sẵn cho Tô Lâm. 100% đại biểu tán thành. Một con số tuyệt đối rất quen thuộc, nhưng lại phơi bày một thực tế trần trụi, không có lựa chọn, không ai dám không bỏ phiếu. Sự đồng thuận là an toàn,lá phiếu cũng chỉ là một động tác mang tính nghi thức.
Tô Lâm từ lâu đã lộ rõ âm mưu ngồi một đ.ít hai ghế để có quyền lực tối thượng, cả về bên Đảng lẫn Nhà nước. Đây là bước tiến rõ ràng hướng tới mô hình nhất thể hóa, nơi quyền lực được gom về một trung tâm duy nhất, giống mô hình của Tập Cận Bình.
Đi kèm với việc Tô Lâm nắm quyền, đó là sự nổi lên mạnh mẽ hơn của bộ máy công an. Khi người đứng đầu hệ thống chính trị xuất thân từ ngành này và tiếp tục củng cố quyền lực, ảnh hưởng của nó trong đời sống xã hội sẽ không dừng lại ở an ninh, mà lan sang nhiều lĩnh vực khác. Người dân rồi sẽ cảm nhận điều đó rõ nét, khi chiếc thòng lọng ngày càng siết mạnh hơn.










