Phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ngày 19/05/2026, khẳng định rằng, “nhà là để ở chứ không phải để kinh doanh, tích sản”, đã trực tiếp chạm vào một trong những tử huyệt nhạy cảm nhất của nền kinh tế Việt Nam hiện nay. Đó là, nạn đầu cơ bất động sản.

Người đứng đầu Đảng CSVN đã thừa nhận và đưa ra một định hướng chiến lược mới từ nay đến năm 2030. Theo đó, biến nhà ở cho thuê thành trụ cột chiến lược tại các đô thị lớn và khu công nghiệp.
Tuy nhiên, tuyên bố này ngay lập tức đối mặt với làn sóng chất vấn gay gắt từ công luận về một nghịch lý kinh tế kéo dài nhiều năm qua. Đó là sự chậm trễ trong việc đánh thuế vào bất động sản thứ hai để hạn chế đầu cơ.
Điều đáng chú ý không chỉ là việc chuyển dịch trọng tâm chính sách sang phân khúc nhà cho thuê, mà là cách hệ thống hành pháp liên tục trì hoãn các công cụ mạnh mẽ để điều tiết sự công bằng trong xã hội.
Sự kiện này cho thấy một cơ chế ra quyết định còn chịu nhiều lực cản từ các nhóm lợi ích, thay vì sử dụng luật thuế để đánh thẳng vào phần gốc của bài toán vấn đề nhà ở chung cho toàn xã hội.
Cho dù, nhà nước vẫn cho rằng việc đánh thuế bất động sản thứ hai là một quy trình kỹ thuật phức tạp, cần thời gian và tránh gây sốc khiến thị trường bất động sản có thể đổ vỡ.
Tuy nhiên, dư luận có quyền đặt câu hỏi về tính liêm chính của bộ máy nhà nước trong việc lần khất việc ban hành luật thuế tài sản đang bảo vệ trực tiếp cho quyền lợi kinh tế của giới nhà giàu và một bộ phận quan chức lãnh đạo.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là khi nào Việt Nam sẽ ban hành thuế bất động sản thứ hai, mà là cấu trúc quyền lực mới sẽ xử lý bài toán xung đột lợi ích ngay trong lòng bộ máy như thế nào, để chứng minh rằng các cam kết vì người nghèo đô thị có cơ hội sở hữu nhà riêng?
Hồng Lĩnh – Thoibao.de









