Sáng 7/4/2026, với tỷ lệ 495/495 đại biểu tán thành (100% số có mặt), Quốc hội đã bầu ông Tô Lâm – Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam – kiêm nhiệm chức Chủ tịch nước nhiệm kỳ 2026-2031. Chỉ trong tích tắc, một tướng công an Đại tướng đã chính thức nắm giữ hai vị trí quyền lực nhất đất nước. Lịch sử lặp lại: sau lần kiêm nhiệm ngắn ngủi năm 2024, ông Tô Lâm trở lại với bộ đôi “siêu quyền lực” – người đứng đầu Đảng kiêm nguyên thủ quốc gia.
Từ ghế Bộ trưởng Công an, ông bước thẳng lên đỉnh quyền lực, kiểm soát cả hệ thống Đảng, Nhà nước, Quân đội lẫn Công an. “Đốt lò” tiếp tục cháy rực dưới bàn tay người từng chỉ huy lực lượng an ninh. Nhân sự từ Bộ Công an và mạng lưới Hưng Yên lan tỏa dày đặc vào các vị trí then chốt. Túi tiền quốc gia có Tổng Kiểm toán “nhà mình”, chứng khoán có Bộ Công an “giải cứu”, dữ liệu cá nhân thì thu thập sâu nhưng bảo vệ… dân tự lo.
Đây là đỉnh điểm của quá trình củng cố quyền lực có hệ thống. Ông Tô Lâm tuyên thệ “tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, Nhân dân, Hiến pháp”, nhưng dân hỏi: trung thành với ai nhiều hơn – với dân hay với bộ máy đã đưa ông lên? Công an trị mang lại ổn định ngắn hạn, nhưng liệu có khiến xã hội thêm ngột ngạt, minh bạch thêm xa vời?
Tô Lâm giờ là “siêu lãnh đạo”. Dân không cần tỷ lệ bầu 100%, dân cần tự do và công bằng. Hay từ nay, mọi thứ sẽ nằm dưới sự “bảo vệ” toàn diện của lực lượng công an?










