Đại công trường Long Thành chưa kịp đón chuyến bay nào, nhưng đã trở thành một „đấu trường sinh tử“ nơi những người từng cùng ngồi chung bàn hội nghị giờ đây coi nhau như kẻ thù không đội trời chung. Con số 16 tỷ USD không chỉ là kinh phí xây dựng, mà là „mồi nhử“ trong một ván bài lật ngửa giữa các phe phái quyền lực cao nhất.
Tại sao ông Anh Rừng lại đột ngột „há hốc mồm“ chất vấn về sự lãng phí, trong khi chính ông cũng từng đặt bút ký phê duyệt? Giả thuyết đặt ra là: Đây là đòn „Hồi mã thương“ cực gắt. Bằng cách dùng chiêu bài „chống lãng phí“, ông Lâm đang muốn dồn ông Phạm Minh Chính vào chân tường, quy trách nhiệm điều hành yếu kém để dọn đường cho một cuộc thay máu nhân sự toàn diện.
Đáp lại, màn „vạch mặt“ thủ đoạn chính trị từ phía Thủ tướng chính là nỗ lực „phá vây“ cuối cùng, nhằm phơi bày rằng: Trong miếng bánh 16 tỷ đô này, chẳng có bàn tay nào thực sự sạch sẽ.
Câu hỏi „Tiền đi đâu?“ thực chất đã có lời giải trong bóng tối. Lợi ích nhóm, các nhà thầu „sân sau“ và những mối quan hệ thân hữu đã xâu xé miếng bánh này ngay từ khi nó còn nằm trên bản vẽ.
Cuộc chiến hôm nay không phải để đòi lại tiền cho dân, mà là cuộc „phân chia lại lãnh địa“. Khi miếng bánh đã cạn, „các cụ“ quay ra tính sổ nhau để xem ai sẽ là người trụ lại cuối cùng trên đống đổ nát của niềm tin.
Dân nghèo nhìn vào chỉ thấy những đường băng dang dở, nhưng giới quan sát thấy một sự thật trần trụi: Long Thành là nơi „đồng chí“ hóa thành „kẻ thù“, và 16 tỷ USD chính là cái giá để mua lấy sự sụp đổ của một kỷ nguyên liên minh giả tạo.
Le Anh










