Một ngôi trường phải gửi thư ngỏ xin từng bao gạo, thực phẩm và gia vị để duy trì bữa ăn cho học sinh — nghe qua tưởng như chuyện khó tin giữa lúc những khẩu hiệu về đầu tư cho giáo dục được nhắc đi nhắc lại. Nhưng tại Trường THCS Võ Nguyên Giáp ở Điện Biên, 309 học sinh ở xa, có em cách trường 7-15 km, phải ở lại trường vì không thể đi về trong ngày. Nhà trường đã lo chỗ ở, tổ chức bếp ăn, nhưng nguồn kinh phí không đủ. Vì vậy, lời kêu gọi hỗ trợ xuất hiện.
Đáng chú ý, mức kinh phí được nhà trường dự kiến chỉ khoảng 20.000 đồng mỗi học sinh cho hai bữa trưa và tối. Một con số không lớn, nhưng lại trở thành bài toán khó đến mức phải kêu gọi cộng đồng chung tay. Câu hỏi vì thế không chỉ nằm ở những bao gạo được trao đi, mà nằm ở cách nguồn lực dành cho học sinh vùng khó đang được bố trí và vận hành ra sao. Nếu một trường học phải đi xin từng nhu yếu phẩm để duy trì bữa ăn tối thiểu, liệu hệ thống hỗ trợ đã thực sự chạm tới nơi cần nhất?
Việc Thủ tướng Lê Minh Hưng yêu cầu tỉnh Điện Biên khẩn trương xác minh cho thấy câu chuyện không thể chỉ dừng ở vài lá thư vận động. Nếu nhà trường làm đúng nhưng thiếu nguồn lực, cần tháo gỡ ngay. Nếu có bất cập trong cơ chế hỗ trợ, càng phải làm rõ. Trẻ em đến trường không nên trở thành những “hồ sơ chờ kinh phí”. Những bao gạo có thể đến từ lòng hảo tâm, nhưng trách nhiệm bảo đảm điều kiện học tập tối thiểu phải thuộc về một hệ thống đủ khả năng lo cho các em.








