“Cấm lợi dụng sắp xếp bộ máy để cài cắm người thân tín không đủ năng lực.” Nghe qua, đây là một mệnh lệnh rất mạnh. Và cũng rất đúng. Bởi chẳng ai muốn những vị trí có quyền phân bổ nguồn lực quốc gia lại rơi vào tay những người chỉ giỏi một thứ: có quan hệ. Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Sỹ Thanh nhấn mạnh quy định mới là cần thiết để ngăn nguy cơ lợi dụng quá trình sắp xếp tổ chức nhằm đưa người không đủ năng lực, uy tín vào vị trí then chốt.
Nhưng câu chuyện đáng bàn nằm ở một nghịch lý quen thuộc: nếu đã phải ra quy định để cấm, nghĩa là nguy cơ ấy từng được nhìn nhận là có thật. Trong chính trường, cụm từ “đúng quy trình” đôi khi được nhắc đến như một tấm khiên vạn năng. Quy trình đúng thì hồ sơ đẹp, thủ tục đủ, mọi thứ tưởng như hoàn hảo. Nhưng câu hỏi khó nhất vẫn còn đó: đúng quy trình có đồng nghĩa với đúng người, đúng năng lực và đúng lợi ích của công chúng?
Quy định 207 có thể là một chiếc phanh cần thiết. Nhưng chiếc phanh chỉ có ý nghĩa nếu thực sự được sử dụng khi cần, chứ không phải chỉ treo trên tường cho đẹp. Bởi cuối cùng, chống “cài cắm” không thể chỉ bằng khẩu hiệu. Muốn dân tin, phải có cơ chế kiểm tra minh bạch, trách nhiệm giải trình rõ ràng và xử lý nghiêm khi quy định bị vi phạm. Nếu không, “đúng quy trình” vẫn có nguy cơ trở thành câu trả lời cho mọi câu hỏi — ngoại trừ câu hỏi quan trọng nhất: người được chọn có thực sự xứng đáng hay không?










