Một dự án sân bay trị giá gần 16 tỷ USD, được kỳ vọng trở thành biểu tượng hạ tầng của Việt Nam, lại đang đứng trước một bài toán tưởng nhỏ mà không hề nhỏ: thiếu công nhân. Theo thông tin được công bố, tiến độ dự án mới đạt khoảng 77,85% và vẫn thiếu gần 2.000 lao động so với nhu cầu. Nghe thật nghịch lý: tiền đầu tư thì tính bằng tỷ đô, công trình thì hoành tráng, nhưng người trực tiếp xây dựng lại không đủ.
Vì sao? Có lẽ câu trả lời nằm ở một thực tế rất đơn giản: người lao động luôn biết tính toán. Nếu làm việc trong nước với mức thu nhập thấp, chi phí sinh hoạt ngày càng cao, trong khi ra nước ngoài có thể kiếm được mức lương tốt hơn nhiều lần, thì việc họ lựa chọn xuất khẩu lao động cũng chẳng có gì khó hiểu.Trớ trêu hơn, một dự án trị giá hàng tỷ USD lại có thể phải loay hoay vì thiếu vài nghìn công nhân. Điều đó đặt ra câu hỏi lớn hơn về cách Việt Nam sử dụng và giữ chân lực lượng lao động.
Nếu người trẻ không muốn làm việc trong nước, nếu công nhân không mặn mà với các dự án lớn, thì vấn đề có thể không nằm ở việc “thiếu người”, mà nằm ở việc chưa tạo ra đủ lý do để họ ở lại. Và câu hỏi đáng suy nghĩ nhất là: Sân bay Long Thành có thể xây những nhà ga hiện đại đến đâu, nếu chính những người xây dựng nó lại không nhìn thấy tương lai của mình trong chính đất nước này?










