Vì sao Báo Nhân Dân tiếng nói tối cao của Đảng CSVN nhưng người dân không đọc?

Giới quan sát truyền thông trong nước và quốc tế lâu nay vẫn đặt ra câu hỏi lớn, đó là: Tại sao một tờ báo như báo Nhân Dân – tiếng nói của Đảng CSVN, bị số đông công chúng quay lưng và hầu như không có người đọc, song nó vẫn được duy trì ở vị trí quan trọng hàng đầu? 

Đây là một sự thất bại toàn diện về mặt kinh doanh báo chí và năng lực tiếp cận công chúng. Tuy nhiên, theo các chuyên gia và giới quan sát chính trị quốc tế, sự tồn tại lạc lõng này không phải là một sai lầm vô tình như nhiều người vẫn nghĩ. 

Mà thực chất đây là một chiến lược thao túng tâm lý đầy tính toán, ẩn chứa những mục đích mang tính “chiến lược” nhằm bảo vệ quyền lực tuyệt đối cho Đảng CSVN từ trước đến nay. 

Theo đó, việc có rất ít người đọc không làm giảm đi giá trị cốt lõi của tờ báo hàng đầu này, mà ngược lại, nó chính là một phần của cơ chế vận hành với thể chế chính trị đặc thù của một tổ chức chính trị hợp pháp duy nhất ở Việt Nam.

Trực trạng thờ ơ của dư luận xã hội đối với dòng thông tin chính thống trên báo Nhân Dân đã tạo nên cái gọi là hiệu ứng “cây nến trong phòng tối”, để từ đó tạo ra một luồng thông tin mang tính chính thống để dẫn dắt đời sống xã hội. 

Khi các thông tin lặp đi lặp lại, khô khan và giáo điều được sử dụng một cách hệ thống đều dặn trong một thời gian rất dài, chúng đã biến thành một loại vũ khí có khả năng gây tê liệt nhận thức của người dân. 

Theo đó, mục tiêu tối thượng của cơ chế này không phải là thuyết phục người dân phải tin vào nội dung trong các bài viết, mà là tạo ra sự mệt mỏi, nhàm chán, khiến công chúng rơi vào trạng thái mất cảm giác trước các sự kiện chính trị. 

Khi người ta ngừng hoài nghi và từ bỏ việc tìm kiếm sự thật vì sự bất lực, thì đây chính là lúc hệ thống tuyên truyền của Đảng CSVN đã đạt được mục đích là: triệt tiêu các mầm mống phản biện hay chống đối từ trong trứng nước.

Chưa hết, bên cạnh đó, tờ báo mang tên Nhân Dân nhưng mang bản chất tuyệt đối chỉ dành cho Đảng cầm quyền đóng vai trò như một bộ tiêu chuẩn tối thượng trong trò chơi kiểm soát quyền lực và thanh lọc nội bộ trong hệ thống chính trị ở Việt Nam từ trước đến nay. 

Việc là một biểu tượng truyền thông tối cao song không có độc giả vẫn phải luôn luôn tồn tại một cách “kiên cố” là thông điệp khẳng định quyền lực tối cao của Đảng CSVN, và cũng là minh chứng cho thấy quyền lực chính trị luôn đứng trên thực tế khách quan. 

Theo giới chuyên gia truyền thông quốc tế, báo Nhân Dân vận hành như một chiếc gương chiếu yêu đối với đội ngũ cán bộ, công chức và lãnh đạo các tổ chức trong hệ thống chính trị và bộ máy công quyền. 

Bằng cách đo lường sự phục tùng thông qua việc ép buộc đặt mua, lưu trữ hoặc quan sát thái độ ứng xử đối với tờ báo này, hệ thống chính trị có thể dễ dàng nhận diện, lập danh sách và loại bỏ những nhân tố có dấu hiệu lệch hướng hoặc suy thoái ra khỏi bộ máy cai trị.

Cuối cùng, quan trọng hơn cả chính là sự lỗi thời về mặt thị trường của tờ báo lại trở thành một cái cớ hoàn hảo tạo nên một vùng trũng nhằm hút một nguồn “ngân sách” ngầm khổng lồ. 

Vì không chịu áp lực cạnh tranh sinh tồn hay doanh thu như các cơ quan truyền thông mang tính thương mại, báo Nhân Dân đã biến thành một “hộp đen” tài chính vững chắc, nơi các khoản ngân sách nhà nước được rót vào đều đặn theo thời gian mà không cần chứng minh hiệu quả. 

Dòng tiền khổng lồ này luân chuyển dưới danh nghĩa duy trì tiếng nói chính thống của Đảng và Nhà nước, nhưng thực chất là để nuôi dưỡng các đặc quyền, đặc lợi của một nhóm lợi ích cốt lõi đứng sau giật dây. 

Như vậy, chừng nào cấu trúc quyền lực “độc tôn” còn tồn tại, thì báo Nhân Dân vẫn sẽ là một thiết chế bất khả xâm phạm, bất chấp việc nó có bao nhiêu người đọc hay bị xã hội quay lưng đến thế nào?

Trà My – Thoibao.de