Mười ngày trôi qua kể từ vụ việc Cảnh sát Giao thông (CSGT) Đắk Lắk dùng dùi cui đánh người dân gãy ba chiếc răng, một sự im lặng đáng sợ vẫn bao trùm lên toàn bộ hệ thống hành pháp địa phương. Đây không phải là sự bối rối hay chậm trễ nhất thời trong khâu quản lý thông tin, mà là một chiến thuật phòng ngự chủ động, một màn „câu giờ“ được tính toán lạnh lùng.
Mười ngày là khoảng thời gian vàng để những thế lực hậu trường tìm cách vô hiệu hóa các bằng chứng bất lợi từ camera an ninh, đồng thời dùng cả áp lực lẫn tiền bạc để „mua“ sự im lặng của nạn nhân dưới danh nghĩa „hòa giải thương lượng“. Họ chờ đợi những vết thương thể xác của người dân mờ da non, hòng giảm nhẹ tính chất bạo lực trước khi tiến hành các bước giám định thương tật chính thức.
Đến lúc dư luận nguội lạnh, một bản thông cáo báo chí với những cụm từ lập lờ quen thuộc như „người vi phạm tự ngã“ hay „chống người thi hành công vụ buộc phải khống chế“ sẽ được tung ra để khép lại hồ sơ. Bằng cách từ chối giải trình, lực lượng hành pháp đang gửi đi một thông điệp ngầm về „vùng đặc quyền“ của quyền lực: uy tín ảo của ngành đáng giá hơn xương máu của người dân, và cái gậy hành chính không bao giờ có nghĩa vụ phải cúi đầu xin lỗi trước một thảo dân thấp cổ bé họng.










