Chính sách hỗ trợ những người từng chấp hành án phạt tù vay vốn để tham gia xuất khẩu lao động đang được nhà nước Việt Nam giới thiệu như một giải pháp nhân văn nhằm giúp tái hòa nhập cộng đồng, tạo việc làm và giảm nguy cơ tái phạm tội.
Tuy nhiên, theo giới quan sát quốc tế, chính sách này đang đặt ra hàng loạt câu hỏi về mức độ an toàn, và liệu đây có thực sự là một lối thoát hoàn lương hay chỉ đơn thuần là một giải pháp nhằm đẩy một vấn đề xã hội “nhức nhối” ra bên ngoài biên giới?
Theo đó, những người vừa trở về từ môi trường giam giữ vốn là nhóm đối tượng dễ tổn thương nhất về mặt kinh tế, thiếu tích lũy tài chính và có rất ít lựa chọn nghề nghiệp.
Khi nhà nước khuyến khích họ vay những khoản vốn lớn để đi làm việc ở nước ngoài, họ lập tức bị đẩy vào những rủi ro về nợ nần, áp lực thích nghi và điều kiện lao động tại môi trường hoàn toàn xa lạ.
Hơn nữa, những người đang tìm kiếm cơ hội làm lại cuộc đời này rất dễ trở thành đối tượng chịu thiệt thòi nhất trước các biến động chính trị tại Nga. Thậm chí, họ có thể bị đưa ra mặt trận trên danh nghĩa lao động xuất khẩu.
Những người từng lầm lỡ xứng đáng có một cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời. Thế nhưng, cơ hội đó phải được xây dựng bền vững tại quê nhà chứ không thể phó mặc cho những thị trường xuất khẩu đầy biến động và nguy hiểm.
Theo giới chuyên gia tội phạm học, khả năng hoàn lương của các tội phạm hình sự là rất thấp, và tỷ lệ tái phạm tội có thể vượt mức 66% nếu thiếu đi một môi trường giáo dục, quản lý và rèn luyện tốt.
Việc chính quyền Việt Nam vội vã đưa nhóm đối tượng này ra nước ngoài khi chưa có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về tâm lý và tay nghề, không chỉ đặt gánh nặng rủi ro lên vai người lao động.
Mà còn có nguy cơ xuất khẩu cả những bất ổn sang nước bạn, biến một chính sách an sinh thành một bài toán quản trị đầy rủi ro và thiếu trách nhiệm.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










