„Cơn Cà Giật“ Tại Shangri-La: Mật Mã Đằng Sau Sự Lúng Túng Của Tô Lâm

Trong giới quan sát chính trị quốc tế, không có gì xảy ra một cách ngẫu nhiên. Việc ông Anh Rừng xuất hiện tại Đối thoại Shangri-La với bài phát biểu mang thông điệp đầy hoa mỹ: „Chủ động kiến tạo hòa bình“, đối lập hoàn toàn với hồ sơ „đàn áp xuyên quốc gia“ và bóp nghẹt quyền dân sự, đã là một nghịch lý. Sự lúng túng qua bài diễn văn đến kỳ lạ của ông trước giới báo chí quốc tế.

Một nguyên thủ quốc gia, người nắm giữ quyền lực tuyệt đối, lại đọc bài phát biểu một cách run rẩy, nói cà lăm, giựt giựt như „chiếc xe máy vừa đổ xăng E10“. Thậm chí, ông hoang mang đến mức quên luôn câu hỏi của phóng viên nước ngoài và phải hỏi lại. Chiếc tai nghe phiên dịch và những tờ giấy chuẩn bị sẵn từ trước đã trở thành „vật bất ly thân“ của ông, tương tự như lần ông ngơ ngác phát biểu trước các cháu thiếu nhi.

Câu hỏi đặt ra là: Liệu đây có đơn thuần là sự yếu kém về ngoại ngữ và kỹ năng ngoại giao?

Theo các nhà phân tích, sự lúng túng này có thể là một vở kịch được dàn dựng có chủ đích. Việc xây dựng một hình ảnh „vụng về, không thạo tiếng Anh, phụ thuộc hoàn toàn vào máy phiên dịch“ là một chiến thuật nhằm hạ thấp sự cảnh giác của phương Tây. Nó tạo ra một vỏ bọc vô hại, che giấu một cái đầu lạnh đầy mưu cơ ở hậu trường.

Cư dân mạng lập tức đặt nghi vấn: Nếu đứng trước báo giới quốc tế mà ông còn run rẩy như vậy, thì không biết trong các cuộc tranh luận kín với các Giáo sư Harvard về „Kinh tế thị trường định hướng XHCN“, ông đã dùng ngôn ngữ nào để thuyết phục họ? Câu trả lời có lẽ không nằm ở tiếng Anh, mà nằm ở thứ „ngôn ngữ quyền lực“ đầy bí ẩn mà giới tinh hoa đứng sau cánh gà đang thao túng.

Le Anh 

https://www.facebook.com/le.anh.274642/posts/pfbid0rrEyaiRURoZ3F64USkv1byA1HgB9Pj9AUostiXvEsGjUnJdZ5uxmeXjuwftwbUXbl