Việc bà Lâm Thị Phương Thanh, lên chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa, là một sự sỉnhục đối với dư luận. Hơn 36.000 lượt phẫn nộ trên trang Thông tin Chính phủ không phải là con số ngẫu nhiên, mà là cảm xúc dành cho một hệ thống đang bao che cho tội ác.
Cái tên Nguyễn Sỹ Cương, chồng bà Thanh được dư luận nhắc đến là người lái Chính chiếc BMW trong tình trạng sayrượu, tông một nữ sinh không qua khỏi. Đến nay, ông Cương vẫn nhởn nhơ ngoài vòng lao ý. Công lý ở đâu khi mạng sống của người dân bị xem rẻ hơn một chiếc thẻ đại biểu quốc hội?
Bất chấp hành động của chồng, bà Thanh vẫn thăng tiến thần tốc vào ngành „Văn hóa“. Đây là minh chứng cho một hệ thống coi thường lương tâm. Một kẻ gây án không bị trừng phạt, mà lại còn thăng quan tiến chức.
Đừng tưởng khóa bình luận là bịt được miệng dân. Khi quyền lực được dùng để che đậy tội ác, sự bất mãn sẽ hóa thành sức mạnh. Lò xo nén càng chặt, sức bung càng mạnh. Nhân dân sẽ không bao giờ quên cái tên Nguyễn Sỹ Cương và sự thăng tiến bất công này.
https://www.facebook.com/share/p/1CfcHjcRoY/










