Lê Minh Hưng vừa phát biểu đầy phấn khởi: VNeID sẽ trở thành “kênh giao tiếp an toàn, chính xác” giữa Nhà nước và nhân dân. Dữ liệu phải “đúng, đủ, sạch, sống”. Nghe thì hay lắm, ai cũng tưởng khoảng cách dân – quan sắp được rút ngắn.
Thực tế thì dân giật mình. Khi mọi thứ đã số hóa, mỗi công dân đều có định danh điện tử rõ ràng, thì “giao tiếp” kiểu gì đây? Khen thì êm đẹp. Im lặng thì coi là đồng thuận. Còn lên tiếng phê bình sai phạm, tiêu cực hay chỉ bày tỏ bất bình? Ngay lập tức bị mời lên phường “làm việc”. Nhẹ thì phạt 7,5 triệu tại chỗ, nặng thì cáo buộc “xuyên tạc, chống phá nhà nước” và vào tù.
VNeID không phải để dân nói thật với chính quyền. Nó là công cụ để chính quyền ghi lại từng lời nói thật của dân, dễ dàng truy vết và xử lý. Mỗi bình luận, mỗi chia sẻ bất mãn đều trở thành bằng chứng số hoàn hảo, được lưu trữ “sạch sẽ” để tiện bề triệt hạ. “Kênh giao tiếp an toàn” chỉ an toàn cho một bên: bên cầm quyền. Còn người dân thì học cách im lặng đúng quy trình, đúng thời điểm, đúng “ý đảng”.
Dữ liệu thì sống, nhưng tự do ngôn luận thì chết từ lâu. VNeID chỉ giúp nhà nước quản lý sự dè dặt của dân một cách khoa học và hiệu quả hơn.










