Âm nhạc bị biến thành phương tiện phục vụ quyền lực và tiền bạc.

Một dòng nhạc mới đang lặng lẽ lên ngôi: nhạc “nịnh”. Không còn là cảm xúc, không còn là nghệ thuật thuần túy, mà là những giai điệu được đặt đúng chỗ, đúng người, đúng thời điểm. Từ “Thưa Đảng” của Anh Tú đến “Tái sinh” được Tùng Dương cất lên giữa ánh đèn dành cho Trịnh Văn Quyết, tất cả tạo nên một bức tranh vừa hào nhoáng, vừa chua chát.

“Tái sinh” – cái tên nghe như một phép màu. Và quả thật, nếu nhìn vào hành trình của một con người từng đối mặt bản án nặng nề, rồi bất ngờ xuất hiện khỏe mạnh, rạng rỡ giữa sân khấu và những lời tung hô, thì người ta khó tránh khỏi cảm giác: đây không chỉ là sự trở lại, mà là một cuộc “hồi sinh” ngoạn mục.

Nhưng đằng sau ánh sáng sân khấu là những bóng tối chưa được nhắc đến. Hàng chục nghìn nhà đầu tư từng lao đao, nhiều người trắng tay, vẫn chưa thấy hồi kết. Một bên là “tái sinh”, bên kia là “tái mặt”. Sự đối lập ấy khiến lời ca trở nên mỉa mai hơn bao giờ hết.

Châm biếm thay, âm nhạc – thứ từng được xem là tiếng nói của cảm xúc – giờ đây có thể trở thành công cụ đánh bóng hình ảnh. Không cần biết quá khứ ra sao, chỉ cần hiện tại đủ “đáng nịnh”.

Vậy nên câu hỏi không còn là bài hát hay hay dở, mà là: khi nghệ thuật phục vụ quyền lực và tiền bạc, thì nó còn là nghệ thuật, hay chỉ là một màn trình diễn được trả giá đúng mức?

https://www.facebook.com/share/p/1FTu4GnhzU/