Theo giới quan sát quốc tế, trong lịch sử quản trị ở thủ đô Hà Nội trong thời gian 10 năm gần đây, hiếm có vị trí lãnh đạo quan trọng nhưng cũng đầy rẫy rủi ro như chức danh Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội (UBND).
Những diễn biến mới nhất liên quan đến cựu Bí thư Quảng Ninh ông Vũ Đại Thắng, người vừa tiếp quản chiếc “ghế nóng” được khoảng 3 tháng một lần nữa sắp lại “bay ghế”.
Đã làm dấy lên các nghi vấn về cuộc thanh lọc nội bộ của Đảng CSVN, cộng với yếu tố phong thủy tâm linh đầy ám ảnh của tòa nhà số 12 Lê Lai vốn đây là trụ sở UBND Thành phố Hà Nội.
Theo giới quan sát nội chính đang đặt dấu hỏi lớn trước tin đồn về sự xuất hiện của Thượng tướng Nguyễn Ngọc Lâm, Thứ trưởng Bộ Công an, người được cho là sẽ thay thế ông Vũ Đại Thắng trong một kịch bản điều chuyển nhân sự chớp nhoáng.
Nếu điều này trở thành sự thật, nó sẽ củng cố thêm một định kiến đã tồn tại âm ỉ suốt nhiều thập kỷ qua về cái gọi là phong thủy “sát khí” của trụ sở UBND thành phố Hà Nội.
Theo giới tâm linh cho rằng, đây là một không gian có “vía” quá nặng, nơi mà ngay cả những chính trị gia “sừng sỏ” dày dạn kinh nghiệm nhất cũng khó lòng trụ vững được lâu.
Nhìn từ góc độ kiến trúc, tòa trụ sở nằm trên phố Đinh Tiên Hoàng, từ lâu đã bị giới chuyên môn mô tả kiến trúc một cách châm biếm là giống như “chiếc máy chém” của thời trung cổ.
Trong phong thủy hình pháp, đây được coi là thế “thanh đao lộ diện”, một cấu trúc kiến trúc được cho là dễ gây ra sự “đứt gãy” về sự nghiệp và những tai ương bất ngờ cho người đứng đầu.
Sự trùng hợp đến mức rùng mình khi hai vị “đô trưởng” tiền nhiệm là Nguyễn Đức Chung và Chu Ngọc Anh liên tiếp vướng vòng lao lý. Mới nhất, cựu Bí thư Nghệ An Nguyễn Đức Trung về ngồi ghế nóng được 10 ngày ngay lập tức đã bị đứt gánh.
Đây chính là áp lực cực lớn với ông Vũ Đại Thắng – người đang phải đối mặt với nguy cơ bị loại trừ, đã biến những suy luận về phong thủy trở thành một câu chuyện về tính ổn định chính trị ở địa bàn của Thủ đô.
Tuy nhiên, nếu bóc tách lớp vỏ huyền bí của phong thủy, chúng ta sẽ thấy một thực tế nội chính khốc liệt hơn nhiều. Hà Nội hiện nay không chỉ là một đô thị mà còn là tâm điểm của những cuộc thực nghiệm về mô hình công an trị một cách nghiêm ngặt nhất.
Một mặt, các lãnh đạo thành phố phải đối mặt với những di sản sai phạm khổng lồ từ quá khứ, mặt khác phải chịu trách nhiệm toàn diện cho những quyết sách mới trong một bối cảnh pháp lý đầy rủi ro.
Chính sự lo ngại về việc viễn cảnh của bộ Hưng Yên sẽ hết phát hay phe cánh của ông Tô Lâm sắp suy yếu sẽ khiến những chữ ký của các lãnh đạo không cùng phe, ngày hôm nay trở thành bằng chứng buộc tội cho ngày mai đã khiến các lãnh đạo mới rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.
Điều này đặt ra một vấn đề nghiêm túc về quy hoạch: liệu Hà Nội có nên tiếp tục duy trì trụ sở làm việc tại một địa điểm mà cả kiến trúc lẫn dư luận đều coi là điểm gở?
Ý tưởng phá dỡ tòa nhà 40 năm tuổi này để xây dựng một không gian hành chính mới không chỉ là một giải pháp phong thủy để “giải đen” mà còn là một cơ hội để tái cấu trúc lại quyền lực Thủ đô theo hướng minh bạch và dân chủ hơn.
Dù là do lỗi phong thủy kiến trúc hay do sự xung đột nội bộ trong cơ chế vận hành nặng tính phe phái, chiếc “ghế nóng” Chủ tịch Hà Nội vẫn sẽ tiếp tục là bài thử thách nghiệt ngã cho bất kỳ ai ngồi vào.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là ai sẽ là người tiếp theo, mà là liệu hệ thống có đủ dũng cảm để thay đổi thể chế chính trị, để những người tài năng có thể thực sự dấn thân mà không phải lo sợ về một tương lai luôn bị ám ánh sẽ “gãy gánh” giữa đường?
Trà My – Thoibao.de










