Trong dư luận không chính thức, đang xuất hiện nhiều lời bàn tán xoay quanh câu chuyện tài sản của một số nhân vật cấp cao trong ngành công an. Tâm điểm chú ý là trường hợp ông Lương Tam Quang, người được xem là nhân sự kế cận thân cận, khi bị đặt câu hỏi về nguồn gốc một căn biệt thự có giá trị rất lớn đứng tên người thân trong gia đình. Nhiều ý kiến cho rằng, với mức thu nhập công khai của một cán bộ nhà nước, việc sở hữu khối tài sản như vậy khó tránh khỏi nghi vấn, dù cho đến nay chưa có kết luận hay xác minh độc lập nào được công bố.
So sánh rộng hơn, dư luận còn lan truyền nhận định rằng tài sản của một số nhân vật khác ở vị trí quyền lực cao hơn có thể còn lớn hơn nhiều, nhưng chưa ai dám lên tiếng khi họ vẫn đang ở đỉnh cao quyền lực. Quan điểm này cho rằng, chỉ khi cán cân quyền lực thay đổi, những câu chuyện bị che giấu mới có cơ hội bị phơi bày, theo kiểu “ngã giậu thì bìm leo”.
Từ đó, xuất hiện suy đoán rằng nỗi lo lớn nhất của nhiều quan chức không hẳn là mất bổng lộc khi nghỉ hưu, mà là mất đi tấm lá chắn quyền lực, đối diện nguy cơ bị soi xét lại quá khứ và các mối quan hệ lợi ích. Những lời đồn đoán này cũng kéo theo sự cảm thông dành cho người thân trong gia đình, khi tuổi đã cao nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy nghi vấn do dư luận nhắm vào con cháu.
Tất cả mới dừng ở mức câu hỏi và lời bàn tán. Nhưng chính sự thiếu minh bạch và cơ chế giải trình rõ ràng đã khiến những nghi vấn như vậy tiếp tục tồn tại và lan rộng.










