Một quan chức cấp cao bị khởi tố, bắt tạm giam để điều tra hành vi nhận hối lộ — thông điệp “không có vùng cấm” lại được nhắc đến. Nhưng với người dân, câu chuyện không dừng ở một cái tên. Câu hỏi khó hơn là: nếu đã quyết tâm làm sạch bộ máy, thì chiếc kính chống tham nhũng sẽ được soi tới đâu? Chỉ những vụ việc đã lộ ra ánh sáng, hay cả những góc khuất chưa từng được gọi tên?
Bắt một người có thể là một bước của quá trình điều tra, nhưng chống tham nhũng không thể biến thành cuộc chơi “ai bị phát hiện trước thì xử lý trước”. Điều công chúng chờ đợi là một hệ thống kiểm tra đủ mạnh để lần theo trách nhiệm đến tận cùng, bất kể người liên quan giữ chức vụ thấp hay cao. Nếu sai phạm có tổ chức, phải làm rõ cả đường dây, cơ chế và những người có trách nhiệm liên quan — chứ không chỉ dừng ở một mắt xích.
Vì thế, câu hỏi dành cho cơ quan chức năng rất đơn giản nhưng không dễ trả lời: nếu một thứ trưởng còn có thể bị điều tra vì nghi vấn nhận hối lộ, vậy hệ thống giám sát đã phát hiện những dấu hiệu ấy từ khi nào và còn bao nhiêu vụ việc tương tự đang chờ được làm rõ? Chống tham nhũng chỉ thực sự thuyết phục khi không có “vùng tối”, không có ngoại lệ và càng không có chuyện chiếc lưới chỉ đủ rộng để bắt những con cá đã nổi lên mặt nước.










