Nếu đã nói đến “lắng nghe nhân dân”, thì có lẽ điều đầu tiên cần lắng nghe chính là những ý kiến không cùng chiều. Bởi người dân vốn chẳng cần phải ngồi cạnh nhau để thống nhất từng câu từng chữ. Người khen có, người chê có, người đồng tình hôm nay nhưng ngày mai đổi ý cũng chẳng có gì lạ. Vậy mà cứ mỗi khi xuất hiện quan điểm trái chiều, lại lập tức xuất hiện những cụm từ nặng nề như “quy chụp”, “thông tin sai lệch”, “thao túng”. Nghe mãi cũng thành một nghịch lý: phải chăng càng nói “lắng nghe”, càng dễ nghe thấy điều mình không muốn nghe?
Điều đáng bàn không phải là ai được quyền phát biểu, mà là tiêu chuẩn nào được dùng để phân biệt giữa phản biện, sai thông tin và hành vi vi phạm pháp luật. Nếu một ý kiến sai, hãy đưa bằng chứng để bác bỏ. Nếu thông tin giả, hãy chỉ rõ đâu là giả. Còn nếu chỉ vì không giống quan điểm chính thống mà bị gom chung vào một nhóm tiêu cực, thì ranh giới giữa quản lý thông tin và quy chụp ý kiến sẽ trở nên rất mong manh.
Cuối cùng, “lắng nghe nhân dân” không thể chỉ là một khẩu hiệu đẹp trong diễn văn. Lắng nghe thật sự phải bao gồm cả những lời khó nghe, những câu hỏi khó trả lời và những quan điểm khiến người có quyền lực không thoải mái. Nếu người dân bị yêu cầu phải cẩn trọng với từng lời nói, thì những người nắm quyền càng phải cẩn trọng hơn khi gắn nhãn cho tiếng nói khác biệt. Bởi một xã hội biết lắng nghe không phải là nơi mọi người nói giống nhau, mà là nơi sự khác biệt không mặc nhiên bị xem như một vấn đề.









