Sinh viên Ấn Độ lật bộ trưởng, còn ở Việt Nam, ghế bộ trưởng đi đâu

Ở Ấn Độ, khi sinh viên xuống đường phản đối chính sách giáo dục, sức ép xã hội có thể khiến một bộ trưởng phải rời ghế. Câu chuyện ấy đặt ra một câu hỏi khá khó chịu: trách nhiệm của người đứng đầu trước dư luận và người dân thực sự nặng đến mức nào? Bởi ở một nền quản trị nghiêm túc, chức vụ không phải chiếc ghế được đóng đinh xuống sàn, càng không phải tài sản riêng để cứ rời ghế này là lập tức có ghế khác.

Còn nhìn về Việt Nam, nếu một bộ trưởng rời vị trí nhưng lại được sắp xếp vào một vị trí khác được xem là “xịn” hơn, người dân dễ có cảm giác đang xem một màn “đổi ghế chứ không đổi trách nhiệm”. Nếu thành tích tốt, xin cứ công khai để xã hội ghi nhận. Nhưng nếu từng có những vấn đề khiến dư luận đặt câu hỏi, thì việc thăng tiến tiếp theo cần được giải thích bằng tiêu chí nào? Năng lực, hiệu quả công việc hay đơn giản là cơ chế nhân sự nội bộ?

So sánh hai nước dĩ nhiên không thể máy móc, nhưng câu chuyện lại chạm đúng vào một vấn đề: quyền lực phải đi cùng trách nhiệm. Một bộ trưởng có thể mắc sai lầm, nhưng điều công chúng cần là cơ chế đánh giá minh bạch và trách nhiệm thực chất. Nếu người dân thấy người làm chưa tốt vẫn được “điều chuyển lên”, còn người phản biện chỉ biết đứng ngoài nhìn, thì niềm tin khó tránh khỏi sứt mẻ. Ghế có thể đổi, nhưng trách nhiệm thì không nên được phép biến mất.

https://www.facebook.com/share/p/1HXidhABam/