Suốt nhiều thập kỷ, Hà Nội vẫn loay hoay trong cái mác „đô thị cổ kính“ nhưng hạ tầng thì nghẹt thở. Và rồi, một siêu dự án 27 tỷ đô xuất hiện như vị cứu tinh, biến dải đất ven sông Hồng thành sàn diễn của những đại lộ thênh thang, những khối kính chọc trời và các khu biệt thự sang trọng. Dưới sự hậu thuẫn của những cái tên sừng sỏ như Đại Quang Minh, Thaco, và Hòa Phát, giấc mơ „đập đi xây lại“ thủ đô chưa bao giờ lộng lẫy đến thế.
Nhưng hỡi ôi, ánh hào quang của bản thiết kế 27 tỷ đô lại chính là bóng tối phủ xuống hàng vạn phận người đang bám trụ bên bờ sông. Đằng sau cái gọi là „chỉnh trang đô thị“ và „tầm nhìn chiến lược“ của giới tinh hoa quyền lực là một cuộc thanh trừng không gian sống quy mô lớn. Người dân nghèo – những người đã đánh đổi cả thanh xuân để khai hoang, lập nghiệp bên dòng nước – bỗng chốc nhận ra mình sắp trở thành „vật cản đường“ của sự phát triển. Họ không có chỗ trong bức tranh xa hoa đó.
Cái giá của một Hà Nội „đập đi xây lại“ không chỉ tính bằng tỷ USD của các tập đoàn, mà được đánh đổi bằng nước mắt của những hộ dân bị đẩy bật ra khỏi trung tâm, nhường chỗ cho những dự án phân lô bán nền trá hình dưới danh nghĩa „trục cảnh quan“. Một cú xoay trục quyền lực và tiền tệ hoàn hảo, nơi người giàu ngày càng có view đẹp, còn người nghèo thì bốc hơi khỏi bản đồ thủ đô.










