Một siêu dự án mang tầm vóc thế kỷ, quy tụ những bộ óc thiên tài và hàng tỷ USD, bỗng chốc bị đánh bại bởi… vài đám mây đen mang nước. Khi tiến độ rùa bò và dòng vốn phình to như bong bóng, người ta không luận tội quy trình hay năng lực quản lý, mà dũng cảm chỉ thẳng tay lên trời: „Tại ông Trời mưa nhiều quá!“. Có lẽ khi đặt bút ký siêu dự án, các kỹ sư cứ ngỡ Đồng Nai là sa mạc Sahara, nơi nước mưa là khái niệm giả tưởng.
Sự khôi hài đạt đến đỉnh cao khi thiên nhiên trở thành tấm lá chắn vạn năng che đậy mọi yếu kém. Mưa thì chậm, chậm thì đội vốn, và đội vốn thì… đổ thừa cho thời tiết — một vòng lặp logic hoàn hảo để túi tiền của nhân dân tiếp tục rò rỉ.
Đốt hàng ngàn tỷ đồng của quốc gia nhưng khi quy trách nhiệm, câu trả lời nhận được lại mang đậm tính tâm linh và thần thoại. Đổ lỗi cho thiên tạo để khỏa lấp nhân tai là đỉnh cao của nghệ thuật ngụy biện. Cứ đà này, ngày „cất cánh“ của siêu sân bay sẽ còn xa tít tắp, miễn là dự báo thời tiết ngày mai vẫn báo có mưa.










