Kịch bản hài kịch đen mang tên „Xăng sinh học“ đang công chiếu toàn quốc với một cú bẻ lái cực gắt. Dân bỏ tiền túi mua xăng, đổ vào xe của mình, thấy xe hụt ga, hao xăng thì lên mạng than thở—một phản xạ hết sức tự nhiên của người tiêu dùng. Ấy thế mà, câu trả lời họ nhận được không phải từ các kỹ sư phòng thí nghiệm, mà lại là tấm giấy mời từ công an xã! Vụ việc bà N.T.V. bị răn đe, ép gỡ bài vì dám chê xăng E10 chính là đỉnh cao của sự trớ trêu.
Hóa ra, chiếc xe của bạn vận hành thế nào không do động cơ quyết định, mà do… văn bản định hướng quyết định. Bộ Công Thương thì ra rả kêu gọi người dân phản ánh, đóng góp ý kiến; nhưng hễ dân mở miệng phản ánh „bệnh“ của xe là công an lập tức vào cuộc chữa „bệnh“ cho người.
Tiêu chuẩn „chưa kiểm chứng“ ở đây thực chất là gì? Là người dân chỉ được phép kiểm chứng xem xăng có cháy tốt không bằng những lời ca tụng, còn mọi sự thật về hỏng hóc, hao mòn đều phải bị bóp nghẹt. Quyền tự do trải nghiệm của người tiêu dùng đã biến thành nỗi sợ hãi. Một xã hội mà đến giọt xăng đổ vào bình cũng phải khen đúng quy trình, thì thứ nhiên liệu ấy đang nuôi sống động cơ hay đang thiêu rụi quyền được nói lên sự thật của người dân?










