Màn kịch „than nghèo kể khổ“ của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) vừa hạ màn, để lại một dấu hỏi lớn khiến dư luận ngỡ ngàng, ngơ ngác đến bật ngửa. Đầu năm, EVN khóc ròng vì lỗ chỏng vó, đổ lỗi cho giá nguyên liệu tăng cao để rồi đều đặn đè ngửa người dân ra tăng giá điện. Thế nhưng, báo cáo tài chính cuối năm lại dội một gáo nước lạnh vào lòng trắc ẩn của công chúng: Lượng tiền gửi có kỳ hạn tại các ngân hàng của EVN vọt lên tới 132.000 tỷ đồng, tăng phi mã 80% so với đầu năm!
Sự thật của phép thần thông biến hóa này là gì? Hóa ra, EVN áp dụng triệt để chiêu trò „chiếm dụng vốn“. Họ nợ đầm đìa các nhà máy thủy điện, nhiệt điện tư nhân, găm tiền mua điện lại không trả, rồi đem chính số tiền „mồ hôi nước mắt“ đó đi gửi ngân hàng để ăn lãi. Chưa kể, những khoản vốn vay hàng chục nghìn tỷ đồng từ các tổ chức quốc tế chưa kịp giải ngân cho các dự án nguồn điện cũng được EVN „tiện tay“ ném vào tài khoản tiết kiệm.
Một nghịch lý cay đắng: EVN ôm trăm nghìn tỷ ăn tiền lãi ngập răng, trong khi người dân còng lưng gánh giá điện tăng, còn các doanh nghiệp đối tác thì thoi thóp vì bị EVN giam nợ. Lỗ là lỗ trên giấy tờ để đòi tăng giá, còn tiền tươi thóc thật thì vẫn chất cao như núi trong két sắt ngân hàng!










