Một phát kiến vĩ đại vừa được gợi mở tại Đại hội XIV Công đoàn Việt Nam: Nhà nước sẽ xây, mua lại dự án nhà ở xã hội, thuê doanh nghiệp quản lý rồi cho người lao động thuê lại dài hạn. Nghe thật ấm lòng, thật chăm lo cho giai cấp công nhân!
Thế nhưng, lột trần cái vỏ bọc mỹ miều ấy ra mới thấy một sự thật trần trụi và châm biếm đến tận cùng. Tiền xây nhà lấy từ ngân sách – tức là từ mồ hôi nước mắt, thuế phí của chính người dân đóng góp. Ấy thế mà, thay vì hỗ trợ họ sở hữu một mái nhà trả góp, mô hình này lại biến tài sản công thành một vòng tuần hoàn thu lợi nhuận.
Người nghèo gom góp tiền nuôi ngân sách, để rồi quay lại ngửa tay thuê chính căn nhà được dựng lên từ tiền của mình. Quyền sở hữu hoàn toàn bốc hơi, nhường chỗ cho cái định nghĩa „an cư“ đầy tính xoa dịu: Cứ chăm chỉ cày cuốc, nộp tiền đều đặn cho doanh nghiệp vận hành là có chỗ chui ra chui vào. Giấc mơ sở hữu một mái nhà thực sự đã bị bóp nghẹt, thay thế bằng một bản án chung thân mang tên: Thuê nhà dài hạn đến cuối đời làm việc!










