Kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khóa mới lẽ ra chỉ là màn kiện toàn bộ máy và thông qua chương trình điều hành, nhưng mục tiêu tăng trưởng 10% đã biến nghị trường thành tâm điểm của một câu hỏi lớn hơn: đây là chiến lược phát triển hay một tuyên ngôn quyền lực được đóng gói bằng chỉ tiêu kinh tế? Châm biếm ở chỗ, khi thế giới chật vật với suy giảm, lạm phát, đứt gãy chuỗi cung ứng, một nền kinh tế còn nhiều nút thắt nội tại lại đặt ra con số gần như mang tính huy động thời chiến.
Mười phần trăm không chỉ là số liệu. Nó là áp lực dồn xuống từng bộ ngành, từng địa phương, từng dự án đầu tư công, từng khoản vay, từng chỉ tiêu tín dụng. Và khi chỉ tiêu càng cao, nguy cơ tô hồng thành tích, chạy đua giải ngân, thổi phồng sản lượng hay nuôi bong bóng đầu tư càng lớn. Người ta gọi đó là khát vọng; nhưng cũng có người nhìn thấy dáng dấp của một canh bạc, nơi tăng trưởng bị biến thành biểu tượng chính trị phải đạt bằng mọi giá. Câu hỏi nhức nhối nằm ở đó: nếu không đạt, ai chịu trách nhiệm; còn nếu cố đạt bằng mọi giá, nền kinh tế sẽ phải trả giá gì?
Khẩu hiệu “không chấp nhận tăng trưởng thấp” nghe đầy khí thế, nhưng kinh tế không vận hành bằng ý chí đơn thuần. Nó cần năng suất, cải cách thể chế, niềm tin thị trường và sức chịu đựng xã hội. Nếu 10% chỉ là mệnh lệnh từ trên xuống, nó có thể trở thành sức ép khiến hệ thống vận hành méo mó. Bởi điều đáng lo không phải một mục tiêu quá cao, mà là khi mục tiêu ấy biến thành thước đo trung thành chính trị thay vì năng lực quản trị thực chất.










