Chỉ còn ít thời gian trước Đại hội XIV, không khí tuyên truyền lại sôi động với những khẩu hiệu quen thuộc như “kỷ nguyên mới”, “vươn mình dân tộc”, “ổn định chính trị”. Tổng Bí thư Anh Rừng tiếp tục được đặt ở vị trí trung tâm của sự ổn định ấy. Nhưng càng nói nhiều về tương lai, người ta càng khó né tránh một câu hỏi cũ: trách nhiệm cho quá khứ thuộc về ai?
Nhìn lại nhiệm kỳ XIII, dấu ấn đậm nét nhất không phải là cải cách thể chế hay nâng cao đời sống dân sinh, mà là hàng loạt cán bộ cấp cao bị bắt, bị kỷ luật, bị loại khỏi hệ thống. Một bộ máy tự nhận là tinh hoa lãnh đạo nhưng lại liên tiếp sinh ra sai phạm mang tính dây chuyền, đó không thể chỉ là “cá nhân hư hỏng”, mà là thất bại trong lựa chọn và kiểm soát quyền lực.
“Đốt lò” được ca ngợi như biểu tượng chống tham nhũng, nhưng phải chăng đó chỉ là quá trình sàng lọc nội bộ, nơi trách nhiệm luôn dừng lại ở cấp dưới? Người bị bắt trở thành vật hi sinh, còn người thiết kế và duy trì hệ thống thì vẫn đứng ngoài mọi truy cứu.
Khẩu hiệu “dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm” được nhắc nhiều, nhưng thực tế cho thấy trách nhiệm luôn trôi xuống thấp hơn, sang cơ chế, hoàn cảnh, hoặc tập thể vô danh. Nó chưa bao giờ chạm tới đỉnh quyền lực.
Nếu Đại hội XIV thực sự mở ra một “kỷ nguyên mới”, thì câu hỏi không phải ai tiếp tục nắm quyền, mà là bao giờ người đứng đầu dám nhận lỗi cho một nhiệm kỳ đầy sai phạm. Nếu không, “kỷ nguyên mới” chỉ là tên gọi khác của một mô hình cũ: quyền lực thì có, còn trách nhiệm thì không bao giờ có chủ .
Thu Phương – Thoibao.de










